Showing: 21 - 30 of 44 Articles

Nụ cười khuyết tật – Khuyết tật nụ cười

Tôi nhớ một ngày rất trẻ ở Sài Gòn, trên đường tan sở về nhà, tôi tấp vào một quán nước mía nhỏ, cốt chỉ để ngắm kẹt xe và chờ cho dòng người đông đúc giãn dần ra bớt. Bên cạnh bàn tôi ngồi có một bác xe ôm, có lẽ cũng đang ngồi ngắm đặc cảnh phố thị như tôi, nhưng bác khác tôi ở chỗ có một người trò chuyện. Người ấy ngồi gọn thỏm trong chiếc xe lăn đã sờn vải và bạc màu, đôi chân teo và co quắp lại như đã được sắp sẵn …

Tự tình

Tôi đang ngồi bên chiếc dương cầm cổ, ngay cổng một chiếc hang sâu lặng lẽ nằm yên dưới chân một ngọn đồi thoai thoải. Nắng chiều buông sắc vàng nặng trĩu phủ kín khoảng không thoáng đãng trước mắt tôi. Gam màu này nếu mang đi nhuộm vải vóc lụa là, chắc tôi sẽ không chọn bộ trang phục thành phẩm ấy, nhưng nếu được dùng để ướm vào chiếc màn xúc cảm trong lòng, tôi lại rất mãn nguyện. Tôi thấy sự bình yên lấp ló nơi chân trời, phía xa rặng núi trùng điệp ngoài kia. Thi …

Chỉ cần nhịn em một chút thôi!

Đó là một ngày đẹp trời, nắng trong veo và vòm mây xanh ngắt. Cứ ngước lên nhìn khoảng trời mênh mông rộng lớn, chị giấu nỗi niềm hạnh phúc rong chơi như những ngày yêu đầu . Vợ chồng chị đang cùng nhau trốn con, thưởng ngoạn vùng Tây Bắc vào mùa hoa đào đang râm ran nở. Anh thuê một chiếc xe máy của người địa phương, đèo vợ rong ruổi khắc các cung đường thơ mộng đầy hoa và lá. … Hôm trước, chị và anh tranh cãi với nhau một trận thật to – với lý …

Sống như mặt đất

Mẹ ơi, sao lại có quá trời bông gòn trắng ở trên trời vậy mẹ? Đó là mây đó con. Mây là gì vậy mẹ? Mây là những khối trắng giống như bông gòn mà con thấy, nó được tạo thành từ hơi nước, bay lơ lửng giữa trời vầy nè! Mà mây có hình gì vậy mẹ? Mẹ cũng không rõ nữa, con đoán thử xem? Con thấy nó giống hình con cá… Uh, mẹ cũng thấy giống con cá, hay còn giống gì nữa không con nhỉ? Giống chiếc xe ô tô mẹ ơi! Hay quá vậy ta! …

Tổn thương từ những cảm xúc bị bỏ mặc – Cái bóng của thực thể

Chiều. Đọc xong bài chia sẻ đầy tâm trạng của một-bạn-lạ-hoắc trên diễn đàn, như thường lệ cái thói quen vác tù và hàng tổng thôi thúc mấy ngón tay của nó cào nhanh qua bàn phím, để cuối cùng gửi đi những dòng tin nhắn xem chừng như mang đầy sự sẻ chia và thông hiểu: Chào bạn. Mình nghĩ bạn đang có quá nhiều dồn nén trong lòng mà không thể nói ra, hoặc những nỗi đau nào đó chất chồng theo năm tháng. Nếu điều kiện cho phép, bạn nên chia sẻ với một ai đó, tốt …

Đi sai một bước, lạc lối một đời

Mặt trời đã lên cao quá rồi, nắng bắt đầu gắt gao hơn và chiếu thẳng vào mặt chị. Hôm nay chị hơi mệt nên cho phép mình được nướng thêm vài phút, lăn lộn trên giường cùng hai cô con gái nhỏ. Tối hôm qua N đau, nên chị phải thức cùng con bé để xoa dịu cơn đau trên cơ thể gầy guộc của nó. Mỗi lần xoa dùng tay mình xoa vào khối u của con gái, nó sẽ dùng tay xoa xoa lại vùng ngực chị. Chị giúp con giảm nhẹ cơn đau, con làm dịu …

2021 chỉ nên cố gắng đạt được một điều…

Những ngày sum họp đoàn viên là khoảng thời gian rất dễ gây nghiện, nghiện rất sâu, rất đậm và khó lòng phai. Người ta bỏ qua những giận hờn xưa cũ mà ngồi đàm đạo thân tình với nhau như chưa hề có cuộc đôi co. Người ta tất tả ngược xuôi mong được trở về đằm mình trong ba gian nhà tuổi thọ cao hơn tuổi mình, hít lấy hít để khí xuân, mơ về những ngày thơ dại. Người ta xóa bớt đi khoảng cách, sự khác lạ, sự xô bồ, ngồi chia sẻ chuyện thế gian …

Tôi – Be Yourself – Better me, better life

Chữ “Tôi”… Thêm sắc nghĩa là “tối” Cho huyền nghĩa là “tồi” Đặt nặng vào nghĩa là “tội” Đi kèm với hỏi hay ngã đều không có ý nghĩa. Thêm thanh gì cho chữ “tôi” ấy cũng khiến nó mang ý nghĩa tiêu cực, vậy nên, hãy cứ để nguyên bản của nó, chỉ là “tôi” mà thôi. Thời sinh viên, tôi đã viết một đoạn suy nghĩ vu vơ như vầy của mình lên trang cá nhân, có chút tự hào vì câu nói của mình kể ra cũng hay hay. Thế nhưng, câu nói ấy lại ít được …

Nỗi cô đơn tuổi trăng tròn…

Nắng chiều đang nhẹ len lỏi qua những tán lá của cây phượng già trước sân nhà ngoại. Nhà ngoại hôm nay sao lạ quá! Xung quanh không phải là nhà của cậu Ba, cậu Tư, nhà bác Bé và nhà cô Vân nữa! Mọi người đi đâu hết rồi? Sao nó chỉ toàn thấy cánh đồng lúa chín trĩu vàng ươm? Mùi lúa chín có thơm mùi bình yên, hấp dẫn cỡ nào, cũng ướm vào lòng nó hàng tấn cô đơn. Vậy nên, dù có đang nằm đong đưa trên chiếc võng mắc dưới gốc phượng già, tận …

Ai cũng có một doanh nghiệp riêng của mình

Có lẽ chưa khi nào mà phong trào khởi nghiệp lại rầm rộ như những năm gần đây. Cứ mỗi lớp người trẻ rời khỏi ghế nhà trường, sẽ có một vài bạn dấn thân vào con đường tự xây dựng cơ đồ riêng cho mình. Con đường tự thân vun đắp cho những ước mơ lớn này, tuy chông gai thử thách muôn phần, nhưng lại đầy kích thích và đam mê. Người ta có thể quên ăn, mất ngủ, dồn toàn bộ tâm trí và sức lực vào vương quốc của mình. Chính thế mới say đắm cảm …