Showing: 11 - 20 of 44 Articles

Lạc bước nơi thiên đàng

Tôi đang dạo quanh khu vườn địa đàng chốn nhân gian, nơi ươm mầm nên một hành tinh chữ nghĩa, rực rỡ sắc màu. Ở chốn tiên cảnh này, không khó để bắt gặp những cây cổ thụ cao chót vót, thân hình vạm vỡ và tán lá xum xuê. Loài đại mộc này không những không sợ mưa to hay gió lớn, mà ngược lại còn dang tay chào đón để được tưới mát, được đung đưa và thể hiện nghị lực vững chãi của mình. Thấp hơn một tầng lá, hàng trầm hương cũng đang nghiêng mình lan …

Vợ chồng – Không gian riêng và không gian chung

Mình ơi, Đã gần 3 tháng rồi anh không về thăm mẹ con em. Anh vẫn âm thầm ở một mình ở mảnh đất yêu thương đang gồng mình trước những vết thương ấy. Anh vẫn phải đi làm, đi hỗ trợ bệnh viện, đi phục vụ cộng đồng, anh vẫn lăng xả như những ngày còn xanh trẻ. Chắc là anh mệt lắm phải không? Nhưng anh đâu có cô đơn một mình. Bên cạnh anh còn nhiều đồng đội đang kề vai sát cánh, còn những vị lãnh đạo thật sự quên mình vì mọi người. Ở thời …

Thật ra, ai mới là người trưởng thành?

Tôi vừa nhận được lá thư nó gửi cho mình. Như nhiều lần trước, mỗi khi có nỗi niềm trong lòng, nó đều viết thư tay và đốt đi để tôi đọc. Trong làn khói mong manh của lá thư đang cháy, tôi nhìn thấy những con chữ bay lửng lơ, quyện chặt vào dòng khói, tan dần vào hư không. Thế nhưng, khác với những lần trước, làn khói trắng mà tôi thấy hôm nay, sẫm đen hơn, và ảm đạm hơn bởi những tâm tư và nỗi lòng nặng trĩu của nó. Cũng phải, đã hơn cả năm …

Lời nào cho ai kia, lời nào cho riêng tôi.

Một ngày đẹp nắng, em gọi điện cho tôi, giọng nói như ôm trọn phần não nề của nhân gian vào mình. “Em vừa chia tay chị ạ!” Tôi vốn hay im lặng, trong những tình huống như vầy, lại càng chẳng thể cất lên một lời nào khác. Có lẽ, vì tôi chỉ hay lặng lẽ nghe và cảm nhận, nên được em chọn mà gửi gắm nỗi niềm. Chuyện chia tay trên nhân thế này nhiều vô kể. – “Ừa…” – “Tối nay cafe chị nhé, 7h quán cũ, giai điệu cũng cũ, chị hen!” Ngày đó, tôi và …

1001 Câu chuyện ngày xưa _ Tiền bạc

Lại là một câu chuyện những ngày tiểu học của mẹ đây. Các con biết không? Mẹ đã từng là cô bé bán … bánh tráng. Có một khoảng thời gian, mẹ theo ông bà ngoại về nhà bà cố sống. Lúc ấy, mọi người trong nhà đều làm nghề bánh tráng. Có một chiếc lò đất rất to, được che chở bởi một túp lều mái lá dừa. Trước mặt người tráng bánh là một thau bột rất to, và bên cạnh là một sấp vỉ rất cao. Bà ngoại, bà tám, bà út, bà mười là những người …

Những khoảng lặng cuộc đời

Sài Gòn hôm nay sẽ chính thức nghỉ ngơi, sẽ ngủ một giấc dài 15 ngày, 360 giờ, 21.600 phút, 1.296.000 giây sau vô vàn những tháng năm miệt mài sống. Đừng ai tôn vinh Sài Gòn không ngủ nữa, cũng đừng tôn thờ một Sài Gòn hoa lệ mỹ miều nữa, Sài Gòn sẽ cứ lao theo những điều xa hoa đó mà quên đi bản thân mình, Sài Gòn sẽ như một con thiêu thân, dốc cạn tâm can mà dâng hiến cho muôn người. Sài Gòn là người, là nhân sinh, là mảnh đất thiện lành, Sài …

Tóc bạc

Con ơi, mày có một cọng tóc bạc rồi nè! Ngồi yên để mẹ nhổ xuống cho coi! Mẹ tôi hốt hoảng như vừa phát hiện ra một thứ gì đó kinh khủng lắm. Tôi thì đang ngồi chơi chia chia chành chành với các cậu nhóc của mình. Sợi tóc trắng trên đầu tôi được mẹ tỉ mẩn nắm chân, bức ra khỏi da đầu tôi nghe một tiếng “sựt” rõ to. Ủa, chưa được 30 tuổi mà đã già rồi sao? Mày giống ba, bạc sớm! Ổng cứ kêu mẹ nhuộm riết đó chứ. Mẹ thì mới bạc …

Một đời đi hoang …

Tôi không nói tôi, là tôi đang nói chính Cảm xúc của mình. Cái thứ thuộc về tôi nhưng không bao giờ nghe lời tôi cả. Tôi bảo nó bình tĩnh lại trước những đứa trẻ, nó lại thả cho quái nhân nóng giận ra ngoài, thiêu đốt những ánh mắt ngây thơ đầy hồn nhiên – những tia nắng thắp sáng cuộc đời tôi. Tôi bảo nó thôi trắc ẩn lung tung đi, nó lại đi gom nỗi buồn của thiên hạ về chất chứa đầy kho lòng. Mãi rồi tôi quen luôn với việc dễ dàng dung nạp …

Đừng khuyên nhau điều gì cả, đau hết rồi sẽ hết đau.

Cô bạn thân của tôi đang phải điều trị với bác sĩ tâm lý, vì không thể chung sống hòa hợp với cảm giác thất tình. Chẳng mấy khi tôi hỏi đến chuyện yêu đương của nó trong những cuộc trò chuyện, vậy mà mỗi lần nó chủ động đề cập đến, toàn là những lần nó đang phải gồng mình ôm lấy nỗi đau. Thật may, nó chỉ mới trải qua hai mối tình sâu nặng thật sự, nhưng cũng thật buồn rằng hai mối tình ấy lại kéo dài hết những năm tháng thanh xuân của nó. Trước …

Cảm ơn em vì đã yếu mềm

Ngoan nhé em, vai chị tuy nhỏ nhưng có thể để em dựa vào một chút. Không. Chị hiểu. Em mệt lắm phải không? … Em cứ thoải mái nhé, chị sẽ ở đây, bên cạnh em cho đến khi em cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Tiếng khóc của người em ngày càng lớn hơn, đôi lúc nấc lên từng nhịp uất nghẹn. Em đã cố gắng kiên nhẫn hơn rất nhiều, rất nhiều, nhưng vẫn để cho thú tính trong người nổi lên và đan tâm khắc lên mông thằng nhỏ hình bàn tay đỏ chót thế này. Em …